Social Icons

facebook twitter pinterest rss feed

29 tháng 9, 2013

Ngã ba Đông Dương – Nơi một tiếng gà gáy cả ba nước đều nghe

Nung nấu giấc mơ được một lần chạm tay vào cột mốc 3 nước Việt Nam – Lào – Campuchia từ năm trước, nên nhân dịp nghỉ lễ ngắn ngày cuối năm, chúng tôi đã lên đường đến với Kon Tum để thực hiện giấc mơ của mình.

Ngã ba biên giới chỉ đơn giản là cái mỏm đất mà đường biên giới của 3 quốc gia gặp nhau thôi, có gì mà quyến rũ đến vậy? Trên bản đồ, đường bộ Việt Nam tiếp giáp với 3 nước: Lào, Campuchia và Trung Quốc; và ngã ba Đông Dương là nơi mà biên giới 3 nước Việt Nam, Lào, Campuchia gặp nhau. Nơi đây cũng rất nổi danh với rất nhiều sự tích, với rất nhiều ám ảnh cả trong ký ức, cả trong sự tưởng tượng của nhiều người. Bởi đơn giản vì nơi đây từng là túi bom, bọc đạn của các cuộc chiến tranh trước kia; và cũng bởi đó là điểm đến đáng ao ước với danh hiệu “nơi một tiếng gà gáy, cả ba nước đều nghe” của nhiều phượt thủ. Đó từng là vùng đất khốc liệt nay đang phấp phỏng hóa rồng bởi sự quan tâm đặc biệt của cả 3 nước Đông Dương.


Rời Sài Gòn nhộn nhịp, chúng tôi đến với Kon Tum, vùng đất cực bắc Tây Nguyên đầy nắng gió vào những ngày cuối tháng 8. Trước khi đi, chúng tôi đã được vài người bạn ở Kon Tum “cảnh báo” là phải chuẩn bị áo ấm kỹ càng và đặc biệt là áo mưa vì thời tiết ở Kon Tum những ngày này thường mưa to. Nhưng khi đến nơi, cái không khí mát mẻ, bầu trời trong xanh không một gợn mây đã khiến chúng tôi mừng thầm, dường như thời tiết Tây Nguyên cũng ủng hộ những lữ khách phương xa.

Kon Tum - mảnh đất cực bắc Tây Nguyên nước ta này từ xưa đã được biết đến như một miền đất trù phú, có rất nhiều thắng cảnh nổi tiếng như: Nhà thờ gỗ, Chủng viện Thừa sai, rừng thông Măng Đen, ngục Kon Tum,… và đặc biệt có ngã ba biên giới ba nước Việt Nam – Lào – Campuchia, nơi mà một con gà gáy cả 3 ngôn ngữ.

Nhà thờ gỗ Kon Tum
Chủng viện Thừa sai
Khoảng 8 giờ sáng, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị hành lý cùng 2 con “chiến mã” lên đường rời thành phố Kon Tum để đi đến cửa khẩu quốc tế Bờ Y, huyện Ngọc Hồi, cách thành phố Kon Tum khoảng 80km. Trên đường đi, có rất nhiều đoạn đường xấu, nhưng cũng có rất nhiều đoạn đường đẹp. Người bạn Kon Tum đi cùng chúng tôi nói rằng, những đoạn đường đẹp là những đoạn đường thường có các chiến sĩ cảnh sát giao thông trực…bắn tốc độ nên cứ đến đường đẹp thì hãy chú ý giữ tốc độ khoảng tầm 40 km/giờ trở xuống, còn các đoạn đường xấu thì thường không có cảnh sát vì đường xấu nên không ai dám chạy nhanh quá tốc độ cho phép cả :D

Độ khoảng 9 giờ, chúng tôi đã đến di tích lịch sử chiến thắng Đắk Tô – Tân Cảnh và bắt đầu đi thêm 20km nữa để đến thị trấn Plei Kần, huyện Ngọc Hồi, rồi tiếp tục đi thêm khoảng 20km nữa để đến cửa khẩu quốc tế Bờ Y, nơi đối diện với cửa khẩu Pu Cưa của Lào. Đến cửa khẩu, chúng tôi tranh thủ “cho ngựa nghỉ ngơi và bồi bổ” ở trạm xăng nằm gần đó, và cũng không quên tranh thủ chụp chọe để có cái khoe với bạn bè “à, tao đã xuất ngoại sang Lào rồi nghen tụi mày”. Trong khi đó, người bạn Kon Tum đã liên lạc được với 1 người bạn là chiến sĩ biên phòng tại đây để dẫn chúng tôi đến con đường bê tông dẫn lên cột mốc.

Cửa khẩu quốc tế Bờ Y
Cửa khẩu Pu Cưa (Lào)
Và bắt đầu từ con đường bê tông này, chúng tôi đi tiếp khoảng 9 cây số nữa với những đoạn đường đèo quanh co cùng cỏ dại 2 bên đường cứ cọ xát vào mặt. Trên đường cũng có vài đoạn núi lở tạo thành những bãi đất đỏ nằm chắn ngang đường nhưng cũng có những đoạn đường đèo rất đẹp, có thể phóng tầm mắt nhìn ngắm vẻ đẹp bạt ngàn, xanh tươi của núi rừng.

Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được bậc tam cấp dẫn lên cột mốc, dừng xe và “làm” 1 kiểu trước khi bắt đầu cuốc bộ leo núi lần đầu tiên trong suốt cuộc hành trình (từ sáng đến giờ chỉ toàn leo đèo bằng xe máy). Đến cột mốc, được tận tay chạm vào cái cột 3 mặt đặc biệt, cao tầm 2 mét, làm bằng đá hoa cương hình trụ tam giác, ai trong chúng tôi cũng không giấu được sự tự hào, xúc động. Trên mỗi mặt cột mốc quay về mỗi nước được gắn quốc huy, năm cắm mốc (năm 2007) và tên quốc gia bằng chữ màu đỏ được viết bằng chính ngôn ngữ của nước đó. Từ cột mốc ba biên giới này, chúng tôi có cơ hội ngắm nhìn toàn cảnh vùng đất của ngã ba Đông Dương.


Khoảng 12 giờ hơn, chúng tôi bắt đầu “xuống núi” để trở về. Trên đường về, không kiềm lòng được trước cảnh sắc tuyệt vời của núi rừng Tây Nguyên, chúng tôi đã phải nhiều lần dừng xe để “lấy” đi của núi rừng thứ duy nhất trong suốt chuyến đi đó là những tấm ảnh. Những cung đường đẹp, những bản làng nghi ngút khói lam chiều, những chiếc khăn mây của ai đó bỏ quên đang vắt ngang đỉnh núi khiến trong lòng những kẻ lữ hành cảm thấy nao nao.

Trên đường về...
Xe tăng 377 tại đài tưởng niệm ở Đắk Tô
Nhà rông ở Đắk Tô
Rời Kon Tum, chúng tôi trở về với những ồn ào khói bụi của Sài thành, bất chợt cảm thấy lưu luyến, cảm thấy nhớ núi rừng Tây Nguyên. Cảm ơn những người bạn Kon Tum tuyệt vời. Hẹn gặp lại Kon Tum, hẹn gặp lại các bạn trong 1 ngày không xa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét