Social Icons

facebook twitter pinterest rss feed

18 tháng 9, 2013

Một ngày phượt 3 nước Đông Dương

Cái hẹn phượt lại lên! Tôi tiếp tục du hí cùng người yêu và những người anh thích mạo hiểm. Sau những chuyến chinh phục cực Nam, đỉnh Fansipan, điểm đến tiếp theo là Ngã Ba Đông Dương.

Xe bắt đầu chuyển bánh từ TpHCM lúc 6 giờ chiều. Sáng hôm sau, hơn 12 giờ đồng hồ chúng tôi đặt chân đến Kon Tum, vùng đất cực Bắc Tây Nguyên đầy nắng gió vào những ngày tháng 8.


Một ngày phượt 3 nước Đông Dương

Khoảng 8 giờ sáng, 3 người chúng tôi cùng với một anh chàng nước da ngăm người bản xứ ở Kon Tum khởi hành bằng 2 con chiến mã oách xà lách. Trang bị trên người là áo cờ đỏ sao vàng, quần dzằn dzi, đi giày bộ đội, áo mưa và không thể thiếu đó là chiếc máy ảnh lưu lại những dấu chân phượt.

Hai chiếc xe đã nhanh chóng rời khỏi thành phố Kon Tum, đi qua thị trấn Đắk Hà, dọc 2 bên con đường um tùm những rừng cây, điểm xuyết thêm phía xa xa là những vạt lúa xanh rì. Con đường cứ lên dốc - xuống dốc mang đậm chất Tây Nguyên.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã vượt qua 60km để đến thị trấn Plei Kần (huyện Ngọc Hồi) cách Bờ Y khoảng 20 km. Thời tiết rất đẹp, có nắng có gió và có cả những gợn mây trắng vắt ngang qua bầu trời. Ôi! Phía trước là những con đường ngoằn nghèo uốn lượn trông thích thật, nó tạo cảm giác hơi mạo hiểm mỗi lần sổ xuống hết con dốc rồi lại xoắn hết ga leo lên. Buồn cười nhất là có những đoạn đang thưởng ngoạn cái khí trời lồng lộng nơi núi rừng, đột nhiên thấy con dốc là chiếc chiến mã của chúng tôi nó cứ ì à ì ạch vì mất trớn (cười).

Chúng tôi mải miết chạy theo con đường nhựa từ Ngọc Hồi vào cửa khẩu quốc tế Bờ Y, nơi đối diện với cửa khẩu Pu Cưa của Lào. Đây có thể nói là trạm dừng chân đầu tiên của chuyến phượt này nhằm đánh dấu những nơi đã đặt chân, tranh thủ pose vài tấm đủ kiểu trong khi chờ đợi một anh bộ đội biên phòng dẫn qua cửa khẩu và chỉ tiếp đường đi lên Cột Mốc. Khu dân cư nơi đây có lẽ đang được hình thành và phát triển nên vẫn chưa đông đúc lắm.

Một ngày phượt 3 nước Đông Dương
Đường vào cửa khẩu quốc tế Bờ Y
Giữa trưa nắng chói chang, dắt vội chiếc xe qua cửa khẩu rồi lại bon bon vào một con đường nhỏ nằm phía bên trái. Ây da, phía đoạn đầu của con đường hơi lầy một chút thôi. Đi tiếp vào trong thì ta sẽ thấy một con đường được lát xi măng sạch sẽ, hai bên là những ngọn lau trắng mỏng manh phất phới trước gió cứ như vẫy gọi những con người đam mê này. Xe cứ chạy dần vào sâu, nhóm chúng tôi cứ như lọt thỏm giữa muôn trùng núi.

Cảm giác thật là thích khi sắp được chạm cột mốc biên giới, cái nơi mà không hẳn dân du lịch nào cũng có thể đi đến được bởi vì khá nguy hiểm cho việc chạy xe đường dài, gần giống như việc đi hành xác nhưng chẳng ai than khổ cả. Cứ đi là sẽ đến! Và rồi những bậc thang đến với cột mốc biên giới 3 nước Việt Nam - Lào - Campuchia cũng hiện ra. Xe dựng dưới đường, cả nhóm đi bộ lên bậc tam cấp đã rêu phong.

Một ngày phượt 3 nước Đông Dương

Cột mốc Đông Dương hay người ta còn gọi là "nơi mà một con gà gáy cả 3 ngôn ngữ". Nó nằm giữa nền đá tròn, có 3 mặt tượng trưng cho 3 nước, khá lớn, trên đỉnh một ngọn đồi và có 3 lối đi dành cho 3 nước Việt Nam - Lào - Campuchia. Ở đây, không phải là nơi sương khói mờ nhân ảnh cũng chẳng phải phong cảnh hữu tình, mà đặc biệt ở chỗ xoạc chân bên này là đất Lào, xòe tay bên kia là tận Campuchia rồi. Được đứng trên cột mốc ngã ba Đông Dương trải dài hết tầm mắt là những dãy núi trùng trùng điệp điệp, những đồng cỏ xanh bất tận, bầu trời trong vắt gợn chút đốm mây trắng.

Một ngày phượt 3 nước Đông Dương

Đặt chân lên đây có lẽ là niềm tự hào của mỗi con người "phượt", mang đậm chất đam mê - chinh phục và trải nghiệm. Những hành động xuất phát từ con tim sẽ chẳng bao giờ thấy chán nản.

Kết thúc cho cuộc hành trình là những kỷ niệm không phai dấu tại nơi đây. Trên đường về, nhóm chẳng thể nào kiềm lòng trước những cảnh đẹp nơi đây, nán lại chút để có những bức ảnh để đời. Ấy thế mà dân phượt lại chẳng thích đi con đường cũ trơn tru đẹp đẽ này trở về đâu nhé. Những cung đường mới và lạ lại khiến chúng tôi lúc nào cũng trong trạng thái trông chờ nó hấp dẫn đến thế nào. Chúng mới được xây dựng uốn lượn quanh co ôm sát đồi núi, chúng tôi chạy xe cứ ẹo bên này, ẹo bên kia thoải mái vì có rất ít người đi trên con đường mới này, thật là thích - nhảy ra giữa đường nắng chang chang ngồi chụp hình luôn, hiếm khi mới có cảnh sắc "đường không xe" này.

Một ngày phượt 3 nước Đông Dương
Con đường "không xe"
Kon Tum nơi tôi chẳng thể nào quên, đồi núi trùng trùng điệp điệp và những thung lũng xanh ngắt, những em bé dân tộc ngây ngô nơi bản làng thiệt là dễ thương, nhà rông khác hẳn với những khu nhà sàn trên vùng Lâm Đồng. Đúng là đi một đàng học một sàng khôn quả chẳng sai. Cảm ơn chuyến đi đầy ý nghĩa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét