Khoảng 2h30 trưa, đoàn chúng tôi đã leo đến điểm dừng chân đầu tiên ở độ cao 2.200m. Điểm nghỉ là một “túp lều chăn vịt” giữa rừng, dựng tạm bợ để nghỉ ăn trưa. Gần đây, với phong trào leo
Phan Xi Păng ngày càng tăng cao, những chai nước ngọt đã theo cái gùi trên lưng người bản địa lên núi, đáp ứng nhiều loại yêu cầu của khách du lịch. Bán hàng là những bà, những chị người H'Mông có nụ cười hiền lành, gò má dù còn căng mọng hay đã nhăn nheo, cũng đều ửng hồng vì cái rét và hanh khô vùng núi. Đội porter đã chuẩn bị bữa trưa, sẵn sàng đợi cả nhóm. Một phần ăn của mỗi người gồm 1 nắm cơm thiệt to, 1 túi thịt kho hơi nhạt và một ít đậu phụng rang đập dập và tráng miệng bằng 2 trái chuối to đùng đoàng. Tôi tranh thủ rửa mặt ở cái vòi lấy nước từ suối, nước mát lạnh mang lại cảm giác thật Yomost. Đoàn chúng tôi đã vào lều tập trung ăn uống hết rồi, còn lại mấy anh em ngồi bệt ngoài cỏ ăn luôn. Bữa trưa diễn ra chóng vánh nhưng đủ làm ấm người trong thời tiết se lạnh xen lẫn một chút nắng. Sau khi ăn trưa, chúng tôi tranh thủ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho chặng đường gian nan sắp tới.
 |
| Một thành viên trong đoàn chụp ảnh trước “túp lều chăn vịt” sau khi ăn trưa - Ảnh: Thái |
Rời “điểm ăn trưa”, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình để cán mốc 2.800m. Khi những bước chân đang quen đường bằng nay phải căng ra để leo lên những đoạn dốc cao, bám vào những mỏm đá nhấp nhô, trơn trượt đầy rêu ẩm ướt trong rừng, chúng tôi đã bắt đầu thấm mệt. Tốc độ di chuyển của cả đoàn đã chậm lại khiến các anh porter cứ giục phải đi nhanh lên để kịp đến lán trại ở độ cao 2.800m trước khi trời tối. Thế nhưng mặc dù đôi chân đã mỏi và ai cũng thở không ra hơi, nhưng hễ mỗi lần có ai đó nói “bọn mình nghỉ ngơi tí, tranh thủ làm vài pose đi các bạn” là cả bọn là hò reo, tạo dáng đủ kiểu.
 |
| Tạo dáng ngay lập tức khi vừa nghe 3 từ “chụp ảnh đi” :”> - Ảnh: TPTâm |